t nổ ra đì đoàng bên tai, không cản lại thì chắc nhẹ thì cãi nhau to, nặng thì đánh nhau toạc đầu mẻ trán không chừng.
- Mai nói gì đấy ? – Vy đổi nét mặt hỏi thẳng.
- Mình bảo bạn…… ! – Tiểu Mai bình thản đáp nhưng bị tôi cướp lời.
- Ớ…ớ…cãi cái giề…oánh nhau đê…ục… ! – Tôi vung tay nói to, rồi vờ ôm miệng chạy thẳng ra hàng cây mà mửa liên tù tì, dù rằng thật sự tôi chẳng mửa thêm được gì nữa.
Như dự đoán, hai nàng ngừng cãi nhau mà chuyển sang nhìn tôi trong cái bộ dạng chẳng thể tệ hơn, nhưng thà tôi bị mất sĩ diện còn hơn là ngồi yên nhìn hai người chiến tranh.
- N đi được ko ? – Vy bước nhanh tới.
- Ờ…khoẻ ru mà…hờ.. ! – Tôi vờ loạng choạng đứng dậy.
- Chắc ko ? Tựa vai mình đi ! – Vy định ghé vai sang.
- Được mà…hà hà ! – Tôi khoát tay rồi tự bước đi trước, chẳng hiểu sao lại cảm thấy nếu như tôi mà tựa vai em Vy đi hết cả đoạn đường này đến nhà thằng C ngay trước mặt Tiểu Mai thì sẽ là một tội lỗi ghê gớm lắm.
- Phiền…Mai dẫn Vy đến nhà C ! – Em Vy ngập ngừng đề nghị.
- Ừm ! – Tiểu Mai đáp gọn lỏn rồi rảo bước.
Hành lang đường biển đến nhà thằng C không xa lắm, tôi đi trong cùng bên trái, em Vy đi giữa, Tiểu Mai ngoài cùng bên phải. Tôi lúc nầy ko dám nói bậy bạ nữa, bầu không khí im lặng đặc nghẹt đến đáng sợ, chỉ dám lâu lâu vờ nấc cục hay thở phì phò, chứ giả say đi loạng choạng có khi tôi chưa té vì trượt vỏ chuối thì đã bị em Vy ngứa mắt tung chân đạp cho văng luôn quá !
Về đến cổng nhà thằng C, tôi vật vờ đi vô ngồi phịch xuống mái hiên, K mập vẫn nằm ngáy pho pho, còn thằng L với thằng T biến đi đâu mất xác, có khi về rồi cũng nên.
- Ế…dậy mậy…đi coi đại học với tao… ! – Tôi quyết định đóng tròn vai, đá đầu K mập dậy.
- Thôi, rửa mặt rồi ngồi yên dùm đi ! – Em Vy kéo tay tôi ra khỏi K bồ tượng.
- Ớ…đứa nào đá tao…oáp ! – K mập ôm đầu ngồi dậy.
- Ủa , Vy, sao ở đây ? – Nhỏ H nghe tiếng K mập thì trong nhà đi ra, tròn mắt ngạc nhiên.
- Ừ, có chút chuyện ! – Vy lắc đầu nhìn tôi đang vốc nước vào mặt.
- Ơ, nãy giờ tưởng Mai về rồi chứ ? – Nhỏ H ngạc nhiên tập 2.
- Hì, chưa mà, nãy giờ mình đi với N ra ngoài biển ! – Tiểu Mai cười đáp bình thản.
Và tôi thì nghe như sấm nổ bên tai, thả luôn cái gàu nước xuống giếng cái tòm, kinh hãi khi thấy Vy nhìn Tiểu Mai toé lửa, và Tiểu Mai bình thản vuốt tóc, mặt lạnh như băng.
- Trông Mai có vẻ vui nhỉ ? – Vy gằn giọng.
- Đi sinh nhật bạn, dĩ nhiên phải vui rồi ! – Tiểu Mai thản nhiên đáp.
- Mình thì lại nghĩ bạn vui vì chuyện khác cơ ! – Em Vy nheo mắt khẽ liếc sang tôi đang đờ ra.
- Vậy à? Nói thử xem Mai đang vui chuyện gì thế ? – Tiểu Mai hỏi mồi.
- Vui gì thì tự bạn biết, rõ quá mà ! – Vy nhún vai.
- Bạn đừng tự suy bụng ta ra bụng người ! – Tiểu Mai hừ nhạt.
Hai nàng nhìn nhau như đối thủ truyền kiếp đã lâu mới gặp, và tôi thì chỉ muốn chui luôn xuống giếng mà tránh bom đạn chiến tranh, nhỏ H đứng ngắc ngứ chẳng biết nên nói gì, K mập mặt ngơ ngác chắc tưởng là vẫn còn xỉn khi thấy 2 nàng lại chiến tranh, thằng C thì lẳng lặng bò vô nhà trong nằm hóng ra ngoài.
- Vậy giờ Vy hỏi H, khi nãy lúc mấy người này uống rượu, H có ngồi lại không ? – Em Vy quay sang nhỏ H.
- Ừ…có, mà sao ? – Nhỏ H ngơ ngác.
- Thế N với bạn Mai đây có tranh cãi gì về chuyện trường Vy học lúc này là bậc đại học hay cao đẳng không ? – Vy vào thẳng vấn đề.
- Hình như là…. ! – Nhỏ H phân vân, nhìn sang Tiểu Mai và tôi.
Tiểu Mai vẫn thản nhiên như không, còn tôi thì chỉ biết trông mong vào nhỏ H là hi vọng cuối cùng, cầu mong cho em yêu K mập đừng nói gì cả là tốt nhất.
- Có hay không thôi ? Hình như làm gì ! – Em Vy gằn giọng.
- Ừ,..không ! – Nhỏ H xác nhận.
Xong, phen này là tèo chắc rồi, bây giờ tôi chỉ muốn theo ch

Facebook
Twitter