ay lên môi, suy nghĩ một hồi rồi bảo – N qua dãy sách kiến thức ngày nay hoặc là khoa học vũ trụ thử xem, con trai chắc thích đọc lắm !
Tiểu Mai và tôi đứng trước dãy sách nước ngoài, nàng lựa mãi mà tôi vẫn cứ lắc đầu nguầy nguậy, vì em Vy thì đâu thể đọc mấy cuốn khô khan như này được, mà nói ra là tặng em ấy cho Tiểu Mai biết thì cũng…ngại.
- Cuốn này được ko N ? – Nàng chìa cuốn “ Ai cập và những bí ẩn cổ đại “ ra.
- Ừ…mà chắc không ! – Tôi gật đầu rồi lại lắc đầu.
- Thế cuốn này ? – Là sách “ Phương đông kì bí “.
- Uầy….. ! – Tôi lại lắc đầu, hình như cái cổ sắp rụng luôn rồi.
- Chứ N thích sách gì vậy ? – Tiểu Mai thở dài đánh thượt.
- À…sách mà dễ đọc, đại loại…nói về cuộc sống…rồi tình cảm ấy ! – Tôi ngắc ngứ nói.
Đến đây Tiểu Mai vỗ vỗ trán, gật đầu mỉm cười nhìn tôi đầy ý nhị, rồi nàng dẫn tôi sang khu sách khác, chỗ này bìa sách được trang trí tinh tế và đẹp hơn rất nhiều.
- Hạt giống tâm hồn nhé ? – Nàng đưa tôi quyển “ Quà tặng trái tim “.
- Là sao ? – Tôi ngạc nhiên.
- Thì vậy chứ sao, sách này con gái tìm đọc lắm ! – Nàng hấp háy mắt.
- Sao…sao biết N tặng con gái ? – Tôi giật thót người.
- Nhìn N vầy ai chẳng biết mai ngày gì ! – Tiểu Mai tủm tỉm cười – N chọn thêm vài cuốn nữa đi, sách loại này đọc cũng hay lắm !
- Ừ, để N xem thử ! – Tôi lò dò xuống hàng sách kệ dưới.
- Vậy N tìm đi ha, mình về trước ! – Nàng xếp mớ sách cầm trên tay lại.
- Ủa….ừ, cảm ơn nha ! – Tôi ngẩn người đáp.
- Có gì đâu ! – Rồi Tiểu Mai đi ra phía quầy tính tiền.
Đầu tôi tự dưng bị hỗn loạn, bỏ xừ rồi, quên khuấy mất là xưa giờ tôi chưa tặng gì cho Tiểu Mai dù nàng giúp tôi rất nhiều, và hôm nay cũng thêm một lần nữa tôi được tư vấn miễn phí. Lúng búng một hồi, tôi quyết định mua thêm 1 món quà nữa để tặng nàng, nhưng khốn nỗi tôi lại ko thể tặng sách được, vì chính nàng bày tôi cái này rồi, biết đâu cả giá sách Hạt giống tâm hồn Tiểu Mai lại chẳng đọc hết.
Thế là tôi bóc đại thêm quyển “ Cuộc sống có điều kỳ diệu “ cho em Vy rồi bước nhanh sang quầy lưu niệm, trong đầu nghĩ tới mấy trang truyện manga Nhật Bản hay đọc, có một vật thường xuyên xuất hiện trong nhà người bản xứ, đây rồi, thứ cần tìm đây rồi.
Trên tay tôi là một chiếc chuông gió có các thanh inox màu bạc và thuỷ tinh màu xanh lá cây khá đẹp, và 2 quyển sách lúc nãy, tôi đến quầy thu ngân.
- Chị gói giùm em thành 2 hộp quà ! – Tôi đề nghị.
- Ừ, em đợi chút ! – Chị nhân viên chỉ tay về phía giấy bóng kính – Em chọn giấy gói đi !
Chẳng hiểu sau, tôi chọn cho em Vy giấy gói màu hồng vì nghĩ là hợp cho con gái, còn giấy gói cho quà của Tiểu Mai, tôi lại chọn màu bạc, vì cho rằng màu này sang trọng và quý phái hơn, và càng khó hiểu hơn nữa khi món quà tôi chọn cho Tiểu Mai lại chẳng mất công suy nghĩ một chút nào, cứ như chiếc chuông gió đã có sẵn trong đầu, lúc cần đến thì nó tự hiện ra vậy.
- Chị chêm thêm ít giấy mềm vào hộp đựng chuông gió đi chị, cho lúc cầm tặng nó khỏi kêu ! – Tôi lo xa, muốn giữ bí mật món quà đến phút cuối, vì tiếng leng keng của chuông gió sẽ rất đặc trưng không lẫn vào đâu được.
Bỏ vội 2 hộp quà vào trong cặp, tôi vuốt hết tốc lực theo hướng con đường mà dự là Tiểu Mai sẽ đi theo đó về nhà, tôi chạy nhanh hết mức có thể, cuối cùng giảm tốc lại khi thấy nàng đang thong thả đạp vào hướng đường TQ. Tôi điều hoà lại nhịp thở, quệt mồ hôi rồi vờ chạy thong thả tới gần xe nàng.
- À…Tiểu Mai nè ! – Tôi gọi nàng ngay sát bên.
- Ơ….gì vậy N ? – Tiểu Mai ngạc nhiên dừng xe lại.
- Ừ…thì… – Tôi lúng búng mở cặp ra, lấy hộp quà màu bạc – Tặng Mai nè, dù chưa phải đúng ngày nhưng…mừng 8-3 nhé ! – Tôi ấp úng nói.
Nàng hấp háy mắt, đôi gò má cao đỏ hồng lên, rồi cư
Facebook
Twitter